Gốc > Trang thơ >

Loài hoa mùa Đông

Loài hoa mùa Đông

         Ngày đó, thuở học trò với bao nhiêu khờ dại, ta quen một cô thiếu nữ cùng trường. Cứ khi rảnh là lại sang nhà cô bé đó chơi. Trước nhà cô bé ấy có trồng một hàng rào hoa mà ta cũng chẳng biết là hoa gì. Đến khi hỏi thì cô bé ấy nói là hoa trạng nguyên. Chẳng hiểu từ lúc nào cái màu đỏ như cái màu máu ấy, cái màu của đam mê nồng cháy, của tình yêu đã đi vào trong ta... Để rồi khi xa ta chợt nhận ra ta yêu cái màu đỏ ấy đến thế, yêu hàng rào hoa trước cổng nhà và  yêu cô bé ấy. Ôi mối tình đầu sao mà da diết đến thế. Thời gian sao vội vã trôi, thoáng chốc mà đã gần 10 năm rồi. Ta câm lặng mãi không nói nên lời, một mối tình đơn phương... vì....

 

Loài hoa mùa Đông

Anh không thể viết nên vần thơ đẹp

Vì tình ta đã khép lại ê chề

Thiếu vắng em ngày tháng dài lê thê

Anh không thể là anh của một thuở

                 

Em xa rồi chông chênh giăng lối phố

Em xa rồi mọi thứ chợt buồn tênh

Mùa đông về chiếc lá nhỏ thôi xanh

Em xa rồi anh đánh mất chính mình

 

Một trái tim đau chỉ còn giá lạnh

Căn phòng vắng lại càng đau khổ

Đóa hoa tươi bên đời vừa chớm nở

Sao tình vội rụng xuống thung lũng sầu

 

Trước nhà em hàng trạng nguyên đỏ màu

Như báo trước tình đầu thường dang dở

Em xa rồi anh câm lặng nỗi nhớ

Tâm hồn anh từ đó điêu tàn

 

Thu cũng qua rồi đông cũng sang

Hà Nội em với bao điều mơ mộng

Anh phiêu du giữa trời gió lộng

Chợt bồi hồi nhớ tóc xõa bờ vai

 

Hoàng hôn xưa ai vẫn đứng chờ ai

Những kỉ niệm ngọt ngào vụng dại

Nay chôn vùi dưới nấm mồ thực tại

Ta còn ta một khoảnh khắc mơ hồ

 

Đêm không nói dựa sát tự bao giờ

Những vần thơ trăn trở thành lỗi nhịp

Anh không thể viết nên vần thơ đẹp

Vì trăm năm đã lỡ hẹn mất rồi

 

Con đường khuya sương trắng rơi rơi

Anh đi dưới một trời da diết

Khắc hình em với tình yêu mãnh liệt

Đông thêm lạnh chia biệt cuộc tình

 

Nhạt nhòa dần kí ức thuở chúng mình

Thời gian bào mòn đi tất cả

Ôi cuộc đời sao quá mà nghiệt ngã

Dù anh cố níu bằng cả trái tim

 

Viết cho em những tình khúc lặng im

Vì anh biết chẳng bao giờ em đọc

Vì anh muốn giữa cuộc đời lừa lọc

Còn có cái đáng để mà xem

 

Anh chết lặng một mình với bóng đêm

Trời trở gió thổi vào tim bầm dập

Vẫn là anh để cảm xúc vồ vập

Nên vần thơ tràn ngập xót xa lòng

 

Anh tự viết tự nhớ về mùa đông

Một mùa đông giờ đi vào dĩ vãng

Một tình yêu dần đi vào quên lãng

Ngày xa xưa anh gắng kiếm tìm

 

Hoa vẫn nở rực cháy đôi mắt đen

Kiêu hãnh chứng nhân tình buồn hoang hoải

Ngay trước mặt mà đôi chân bước mãi

Qua nhau rồi em có nhận ra không?

 

Anh vẫn viết vẫn nhớ về mùa đông

Bàn tay ấm đôi môi hồng kề sát

Một mùa đông chẳng còn giá rét

Từ trái tim máu nóng dâng trào

 

Mùi hương đưa thoang thoảng ngọt ngào

Hoa vẫn mọc từ tro tàn bùn đen em có biết

Bởi vì em đông tinh khôi diễm tuyệt

Vần thơ anh bất chợt hóa vụng về

 

Vần thơ anh mãi lỡ hẹn duyên thề

Như trạng nguyên đỏ một màu thương nhớ

Như báo trước tình đầu thường tan vỡ

Còn riêng anh trăm ngả mãi đi tìm. 

                                   Bùi Đức


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Phú Quốc @ 07:56 24/10/2012
Số lượt xem: 396
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến